Từ Kỹ Thuật Viên Đến Chủ Salon: Hành Trình 15 Năm Và Những Bài Học Không Trường Nào Dạy – Nối tóc với xuân

Từ Kỹ Thuật Viên Đến Chủ Salon: Hành Trình 15 Năm Và Những Bài Học Không Trường Nào Dạy

Năm tôi 18 tuổi, tôi bắt đầu học làm tóc.

Không ai trong gia đình làm nghề này. Không ai bảo tôi đây là con đường đúng. Tôi chỉ biết một điều: tôi thích nó, và tôi muốn thử.

15 năm sau, tôi đã trải qua đủ mọi vai trò trong ngành: kỹ thuật viên, quản lý, chủ salon, người đào tạo. Và tôi đã học được những bài học mà không có trường lớp nào dạy được — chỉ có thực tế mới dạy được.

Đây là câu chuyện của tôi, và hy vọng trong đó có một phần nào đó có ích cho bạn.

Những Năm Đầu — Học Bằng Tay, Học Bằng Sai Lầm

Khi mới vào nghề, tôi học bằng cách quan sát và làm theo. Không có giáo trình bài bản, không có mentor chỉ dạy từng bước. Chỉ có đôi tay, sự quan sát, và rất nhiều lần làm hỏng.

Những sai lầm đầu tiên của tôi đắt giá — không phải về tiền mà về niềm tin của khách hàng. Một lần làm tóc không tốt, bạn không chỉ mất khách đó — bạn mất tất cả những người mà khách đó có thể giới thiệu cho bạn.

Bài học đầu tiên tôi học được: Chất lượng là thứ duy nhất không thể giả vờ.


Bước Ngoặt — Khi Tôi Học Cách Tư Duy

Kỹ thuật tôi học bằng tay. Nhưng tư duy — thứ thực sự thay đổi cuộc đời tôi — tôi học từ thầy Phạm Thành Long.

Hai công thức thay đổi cách tôi nhìn nhận mọi thứ:

Tư duy × Kiến thức × Hành động = Kết quả

Trước đây tôi cứ nghĩ chỉ cần làm việc chăm chỉ là đủ. Nhưng làm việc chăm chỉ với tư duy sai thì chỉ chăm chỉ đi về phía sai. Kiến thức mà không hành động thì chỉ là lý thuyết. Ba thứ phải song hành.

Sự kiện + Phản ứng = Kết quả

Tôi không thể kiểm soát khách hàng khó tính, không thể kiểm soát thị trường lên xuống, không thể kiểm soát nhân viên bỏ việc. Nhưng tôi hoàn toàn kiểm soát được cách tôi phản ứng với những điều đó. Đây là nền tảng của mọi thứ tôi xây dựng sau này.


Mở Salon — Thứ Không Ai Chuẩn Bị Cho Bạn

Khi mở salon lần đầu, tôi nghĩ phần khó nhất là kỹ thuật. Tôi đã sai.

Phần khó nhất là quản lý con người — nhân viên, khách hàng, và chính bản thân mình.

Tôi đã trải qua đủ mọi nỗi đau mà một chủ salon có thể gặp: tháng không có khách lo lắng không ngủ được, tháng đông khách lại thiếu người làm, đào tạo nhân viên cẩn thận rồi họ nghỉ việc ngay khi vừa làm được.

Nhưng mỗi lần vấp ngã, tôi áp dụng công thức: Sự kiện (vấp ngã) + Phản ứng (phân tích, học hỏi) = Kết quả (tiến bộ). Không phải lúc nào cũng dễ. Nhưng luôn luôn hiệu quả.


Điều Tôi Muốn Nói Với Người Trẻ Đang Vào Nghề

Nếu bạn đang đứng ở điểm bắt đầu — dù là học nghề tóc lần đầu, hay đang nghĩ đến việc mở salon — tôi muốn bạn biết điều này:

Cơ hội không thiếu. Người dám đi mới thiếu.

Thị trường làm đẹp tại Việt Nam đang tăng trưởng mạnh mỗi năm. Người Việt ngày càng quan tâm đến ngoại hình. Công nghệ mới, xu hướng mới liên tục tạo ra những nhu cầu mới mà thị trường chưa kịp đáp ứng.

Ai cũng có thể mở salon 10 người. Thậm chí 100 người. Không phải vì tôi nói để động viên — mà vì tôi đã thấy điều đó xảy ra với những người không hề có xuất phát điểm tốt hơn bạn.

Điều duy nhất tách biệt những người thành công và những người dừng lại giữa chừng là: họ không dừng lại.

Mỗi người làm nghề có một cái lộc riêng. Lộc của bạn đang chờ bạn ở phía trước — nhưng bạn phải đi đến đó mới lấy được.

Lục Kim Xuân — 15 năm trong nghề tóc, từ kỹ thuật viên đến chủ salon và người đào tạo. Sứ mệnh: giúp 5.000 chủ salon thành công vào năm 2026.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *